Cuối cùng, Xích Huyết Đồng Tử bị buộc bất đắc dĩ, chỉ có thể bán Phá Thiên thương với giá một viên Ngũ phẩm Linh thạch.Xích Huyết Đồng Tử hỏi Giang Tả:- Đạo hữu, cây thương kia là giả đúng không?Thần sắc Lục Nguyệt Tuyết khẽ run lên, cô thực muốn cầm thương đâm chết tên Xích Huyết Đồng Tử này.Giang Tả nói:- Phá Thiên thương, theo tôi biết thì nó có truyền thừa, có điều tôi đề nghị không nhận truyền thừa này.Ma Tu Mặc Ngôn hỏi thay Lục Nguyệt Tuyết:- Tại sao? Truyền thừa có vấn đề sao?Giang Tả lắc đầu:- Vấn đề thì không có vấn đề, thậm chí uy lực còn rất lớn.
Nhưng cô không thấy, mấy người luyện thương, đều rất đen đủi sao?Đám người: “…”Hóa ra là nguyên nhân này, như vậy liền đề nghị không nhận truyền thừa?Có thể có hai chữ truyền thừa, có thứ nào mà không phải thứ tốt?Xích Huyết Đồng Tử hiếu kỳ:- Những thứ này đều lợi hại như vậy, tại sao đạo hữu lại có thể mở được phong ấn?Vấn đề này, Ma Tu Mặc Ngôn cùng Lục Nguyệt Tuyết cũng đều rất tò mò.Có thể nhìn ra những thứ này đã là không bình thường, nhưng 1.1 mà lại có thể mở phong ấn thượng cổ, cái này có chút quá lắm không?Giang Tả nói:- Giải phong ấn rất đơn giản, chỉ cần hơi tinh thông, nghiên cứu một chút là có thể phá.
Vị đạo nhân kia cũng không cố ý làm khó người mua.
Thứ hắn khảo nghiệm, đó là ánh mắt, hoặc là vận may.- Vận may?- Ừm, phong ấn không lợi hại, thứ lợi hại là ẩn giấu, những thứ này đều được bao phủ bởi một cấm chế ẩn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lao-ba-ta-la-thanh-nu/1838414/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.