Ngày hôm sau, tin tức đó đã truyền đi khắp kinh thành. Đồn rằng hoàng hậu xuất kinh một chuyến, lúc quay về thì đổ bệnh nguy cấp. Lại có người nói, chính vì hoàng hậu bệnh tình nguy cấp nên mới vội vã hồi cung. Bằng chứng rõ ràng nhất chính là tối qua, toàn bộ ngự y không một ai về nhà. Hoàng thượng cũng thức trắng một đêm. Lại nghe nói, bệnh của nàng là do lao lực. Cũng có lời đồn nàng trúng phải thứ độc mãn tính, nay vừa đến thời gian phát tác. Có người nói bệnh tình đã không còn thuốc chữa, tính mạng có thể mất bất cứ lúc nào. Tóm lại là, khắp đường lớn ngõ nhỏ nơi nào cũng rôm rả bàn luận.
Tại một biệt viện nhỏ, trong một góc cực kỳ kín đáo tại Túy Nguyệt Lâu.
Có một bóng người đang đứng ngồi không yên, kinh ngạc hỏi vặn “Những gì ngươi nói có phải là thật không?”
“Dạ, hiện nay nơi nào cũng nói về chuyện này. Trong đại đường, mọi người đang bàn tán nhiệt tình lắm. Hôm nay hoàng thượng còn không thượng triều. Thái y hôm qua đến chẩn bệnh cho nương nương, đến giờ cũng không ai được về nhà, có mấy công tử con của các thái y còn đang ngồi uống trà nói chuyện ngoài kia. Bọn họ có thể chứng thực chuyện này. Còn một chuyện nữa, mấy vị đại phu nổi tiếng trong kinh thành, trời còn chưa sáng đã được mời vào cung rồi!... Đến bây giờ vẫn chưa thấy người nào về cả.” Người đáp lời thái độ kính cẩn, nhìn kỹ thì ra đó là chưởng quầy của Túy Nguyệt Lâu.
“Tại sao lại xảy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lay-mot-hoang-hau-khong-tranh-sung/417130/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.