Đêm đó thôn Long Sơn vô cùng bất an. Mọi ngôi nhà đều cửa đóng then cài cẩn thận. Đến chó trong sân dường như cũng linh cảm được điều gì, bèn chui tọt vào ổ, sống chết không chịu ra. Nguyên nhân gây nên những hoảng sợ và bất an kia chính là: Bốn người nhận nhiệm vụ đi tìm Thiết Tượng đã nối gót anh ta biến mất như thể đang trốn biệt khỏi nhân gian.
Lúc ấy, sân nhà Sơn Giang đầy chật những người. Thân nhân họ hàng của bốn người đàn ông mất tích cộng thêm vợ Thiết Tượng lũ lượt kéo tới nhà trưởng thôn đòi giải thích. Khoảng sân vốn rộng lớn là thế, nay bỗng trở nên chật ních. Sơn Giang chỉ còn biết ngồi trên bậc thềm cau có rít thuốc.
“Trưởng thôn, có phải chồng tôi chẳng về nữa không?” Vợ Thiết Tượng ngồi ở góc tường ủ dột lau nước mắt: “Sớm biết thế, tôi chẳng đời nào để ông ấy ra ngoài. Giờ còn lại chúng tôi mẹ góa con côi, sau này biết sống làm sao!”.
“Cũng do Thiết Tượng nhà cô nữa, làm chồng chúng tôi phải đi tìm, cô còn mặt mũi ngồi đấy khóc lóc à?” Một người đàn bà to béo da đen đứng vụt dậy, chỉ thẳng vào mặt vợ Thiết Tượng chửi mắng: “Cái đồ đáng muôn lần chết nhà cô, hại chồng mình chưa kể, còn lôi cả người nhà người ta có đi không có về, cái đồ xui xẻo đáng chết!”.
“Vợ Đại Kiều nói năng cho có đức một chút, đừng mở miệng là chết với chóc.” Sơn Giang đứng phắt dậy bước tới trước mặt mọi người, khẽ hắng giọng: “Chúng ta đừng vội nghĩ đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lien-hoa-yeu-cot/1976001/quyen-3-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.