Không khí rừng chiều vô cùng dễ chịu, gió lồng lộng mát rượi thổi từng cơn. Thế nhưng trong khung cảnh mê hoặc này, bốn người đàn ông lại đang rảo bước vội vã. Dẫn đầu là một người cao lớn vạm vỡ, tay cầm cây gậy dài mảnh không ngừng khua khoắng đám cỏ.
“Đại Kiều, anh bảo chuyện này có gở không.” Người đàn ông mập mạp tiến tới thì thầm bên tai gã cao lớn kia: “Từ sau khi chúng ta chơi con bé em thằng Kim Trụ thì tuyệt nhiên không còn gặp nó nữa. Đến thằng tiểu tử Kim Trụ cũng biến mất luôn. Càng lạ hơn là nhà lão Sơn Giang lại chẳng hề báo cảnh sát, anh thấy có kỳ không chứ?”.
“Báo cái đầu cậu ấy! Cậu quên chúng ta đã bịt chặt mắt con bé lúc chơi nó à?” Đại Kiều cúi đầu tiếp tục khoắng cỏ: “Nhưng mà chuyện này quả có vẻ không hay lắm. Trước tiên là Cẩu Tử mất tích, rồi Kim Trụ chẳng thấy đâu, bây giờ đến Thiết Tượng cũng cả đêm không về. Tôi nghĩ thời gian này chúng ta nên cẩn thận thì hơn. Bây giờ núi lở bít mất đường, nếu thật sự có bề gì thì ngay nơi trốn cũng chẳng có đâu. Đặc biệt là cậu đấy Nhị béo, không có việc gì thì đừng lởn vởn mãi ở nhà mụ góa Tôn, để đồn ra ngoài không hay đâu!”.
“Anh Đại Kiều có vợ rồi, người no sao hiểu lòng kẻ đói. Em đã hơn ba chục tuổi mà vẫn chưa lấy được vợ.” Nhị béo vừa nói vừa khua chiếc gậy trong tay vào giữa đám cỏ: “Nhưng mà con bé Nhị Nha quả ngon lành thật, khiến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lien-hoa-yeu-cot/1976003/quyen-3-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.