Ngồi trên xe, La Gia Nam gọi thêm mấy cuộc điện thoại để hỏi về kẻ tình nghi biệt danh Hổ Đen này. Kỳ Minh nghe câu được câu mất nhưng phần nhiều cậu không hiểu được, tò mò hỏi: "Cậu học tiếng lóng xã hội đen này ở đâu vậy?"
"Ba năm nằm vùng, học được ngoại ngữ luôn đấy." La Gia Nam điều chỉnh định vị, "xuỳ" một tiếng: "Thằng này sống ở ở một cái nghĩa cmn trang!"
Kỳ Minh nghiêng đầu, liếc mắt nhìn thấy đích đến là nghĩa trang Long Sơn. Một giờ sáng mà phải đến nghĩa trang thì hơi chua... Từ nét mặt của La Gia Nam có thể thấy nội tâm hắn đang đấu tranh kịch liệt. Kỳ Minh cảm thấy hơi buồn cười, hỏi: "Cậu sợ hả?"
"Sợ cái gì mà sợ." Ngữ điệu của La Gia Nam có chút khác. "Trong từ điển của tôi không có chữ "sợ"."
Vừa nghe giọng La Gia Nam như vậy, Kỳ Minh càng chắc chắn hắn sợ ma. Đương nhiên cậu sẽ không vì vậy mà cười nhạo người ta. Nỗi sợ những điều chưa biết (fear of the unknown) chính là một bản năng của con người, thế nhưng Kỳ Minh sao có thể bỏ qua cơ hội châm chọc La Gia Nam được.
"Tôi kể cậu nghe chuyện hồi tôi còn đi học." Cậu liếc nhìn gò má La Gia Nam, phát hiện quai hàm của hắn cứng lại. "Trước khi học môn Giải phẫu, sinh viên chúng tôi phải đến nhà xác để lấy thi thể. Nhóm tôi được giao một thi thể nữ thắt cổ chết. Cái lưỡi thè ra dàiiiiiii như vầy nè."
Kỳ Minh nghiêng đầu thè lưỡi nhìn La Gia Nam làm tay hắn run một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/liep-chung-phap-y-he-liet-quyen-1/1416729/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.