Cứ vậy, hơn một tháng trôi qua, Khâu Giác Phi và Giang Sầu Dư thường xuyên gặp nhau nâng chén tâm sự, thỉnh thoảng những người khác cũng sẽ gia nhập với hai người, nhưng đại đa số, ai cũng đều bận tới tối cả mắt lại.
Rốt cuộc, giữa mùa hè nóng bức ấy, tin Hoa Viên Khẩu vỡ đê* được truyền tới Côn Minh, mọi người đều tự phát quyên tiền, chỉ đành làm khó người dân, ở nơi quyên tiền, Khâu Giác Phi lại lần nữa gặp được Tôn Hành và Đổng Chi Hiệp.
*Hoa Viên Khẩu vỡ đê: Ngày 19/5/1938, Từ Châu bị công hãm, Trịnh Châu nguy cấp, Vũ Hán chấn động. Để ngăn cản quân Nhật tiến về phía tây, ngày 9/6, chính phủ Quốc dân quyết định “lấy nước chặn binh, hạ lệnh dỡ bờ Nam cửa sông Hoàng Hà – Hoa Viên Khẩu, Trịnh Châu, cách nội thành tỉnh Hà Nam 17 km về phía Bắc, nhân đê Hoàng Hà vỡ làm thay đổi tuyến đường, gây ngập lụt, gián tiếp gây ra nạn đói cực kì bi thảm ở Hà Nam năm 1942.
“Lâu rồi không gặp!” Khâu Giác Phi không khỏi ngạc nhiên, mừng rỡ.
“Úi chà, Khâu huynh cũng tới quyên tiền à?” Đổng Chi Hiệp thốt lên.
Khâu Giác Phi gật đầu: “Một ít thôi, nhưng vẫn muốn dành chút tấm lòng.”
“20 pháp tệ? Thế cũng không tính là ít.” Đổng Chi Hiệp khen ngợi, “Chúng ta đều là sinh viên nghèo, có chút bạc cũng là cố moi từ kẽ răng ra.”
Tôn Hành mang giọng điệu bất thiện nói: “Đúng là đời mà, không có tiền phải ăn mặc cần kiệm vẫn làm việc thiện, mà có tiền ăn chơi đàng điếm lại giấu túi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lo/2210114/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.