Ngân Hạnh cúi người đứng trước giường, mắt ngóng trông nhìn Từ Vân Tê, ánh mắt đầy lo lắng: "Vị Tuân nhị cô nương đó với tam công tử là thanh mai trúc mã, tình cảm chắc chắn sâu nặng. Người xem, đã sắp đến giờ Tý rồi mà tam công tử vẫn chưa về, liệu có phải là không muốn động phòng không?"
Từ Vân Tê vẫn chưa quen với ánh sáng rực rỡ trong phòng, ánh mắt có chút mơ màng. Nàng dụi dụi mắt, quay đầu lại, thấy đáy mắt Ngân Hạnh đã ngấn lệ, bèn an ủi: "Sẽ không đâu, đây là hôn sự do bệ hạ ban, Tam công tử nhất định sẽ lộ diện. Hơn nữa, cho dù có không đến, cũng không sao cả."
Giọng điệu của nàng vẫn bình thản, dửng dưng.
Ngân Hạnh nhìn Từ Vân Tê yêu kiều động lòng người trên giường tân hôn, rồi lại liếc nhìn phòng tân hôn lạnh lẽo, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.
Từ khi vào Vương phủ hôm nay, đã nghe tin Hi Vương phi lâm bệnh, tiệc cưới trong phủ do đại thiếu phu nhân Tạ thị quán xuyến. Toàn bộ tiệc cưới nghiêm trang thì có thừa, mà không khí vui mừng lại thiếu thốn. Nhà người ta thành thân, họ hàng thân thích đều đến náo động phòng, tệ lắm thì cũng có tiểu cô nương chưa xuất giá ở cùng cho vui.
Hi Vương phủ thì hay rồi, đưa người đến phòng tân hôn là xong lễ, tiểu thư ngồi đây một mình cũng không ai hỏi đến. Sự phô trương bên ngoài là làm cho hoàng đế xem, còn người trong phủ ai nấy đều không chào đón hôn sự này.
Những chuyện đó thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loan-diem-uyen-uong-hi-van/2893382/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.