“Còn nói chuyện này không hoang đường sao?”
Đêm khuya, chính viện của Hi Vương phủ vẫn sáng đèn, một phụ nhân xinh đẹp mặc chiếc áo khoác gấm lụa màu đỏ thẫm dựa vào gối, nước mắt lã chã rơi. "Tội nghiệp Linh Nhi, bị bệnh một trận nặng nên phải vội vàng đến lánh ở chùa Thanh Sơn trước ngày cưới của Hành Nhi. Nghe nói đã gầy rộc đi rồi..."
Tuân Vân Linh và Bùi Mộc Hành là thanh mai trúc mã, ngày nào cũng đến Hi Vương phủ thỉnh an. Hi Vương phi coi nàng ta như nữ nhi ruột, trong lòng đã sớm coi nàng ta là con dâu. Bà khóc một hồi, nhớ đến Bùi Mộc Hành mất đi lương duyên, vô cùng không cam lòng, nghiến răng căm hận: "Bệ hạ có mười bảy hoàng tôn, người cưới không phải là tiểu thư nhà danh gia vọng tộc thì cũng là nữ nhi của trọng thần, chỉ riêng Hành Nhi của chúng ta... phải chịu thiệt thòi cưới nữ nhi của một quan ngũ phẩm..." Bà càng nói càng tức giận, hai hàng lông mày nhíu lại thành một đám mây sầu, đậm đặc không tan: "Ngươi không thấy mấy mọi người hôm nay sao, ai cũng hả hê, lời nói như kim châm giấu trong bông, cả đời ta chưa từng bị tủi nhục như hôm nay!"
Mỗi khi nhớ đến xuất thân Từ Vân Tế, Hi Vương phi lại cảm thấy tức ngực khó thở, không thở nổi. Nhà họ Từ vốn là gia đình thương nhân, sau khi phát tài đã quyên góp một chức quan để chen chân vào hàng ngũ quan lại, nhưng vẫn bị các gia tộc danh tiếng trong vùng bài xích. Mãi đến khi phụ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loan-diem-uyen-uong-hi-van/2893384/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.