Thấy tay của mẫu thân đưa qua, nàng lùi lại một bước: “Từ gia không phải là nhà của con, con không có nhà.”
Giọng điệu nàng đột nhiên lạnh lùng.
Chương thị nghe vậy người lập tức đứng sững ở đó, vẻ mặt ngạc nhiên hoang mang lúng túng và áy náy cứ đan xen mãi, nước mắt tràn đầy vành mắt, giống như một nụ hoa non bị bóc đi lớp vỏ, yếu ớt đến mức chỉ cần chạm vào là sẽ vỡ tan.
Từ Vân Tê không để ý nữa, quay người lên lầu.
Chiếc váy trắng như tuyết bay theo gió, những bước chân vội vã từng bước từng bước gõ vào tim bà. Chương thị trơ mắt nhìn bóng người dịu dàng đó từng chút từng chút biến mất trong tầm mắt, trái tim như bị khoét rỗng, thất hồn lạc phách.
Trên lầu hai của y quán có một sảnh đường rộng lớn, phía đông có hai dãy phòng riêng được ngăn cách, ngày thường dành cho bệnh nhân khám chữa bệnh. Phía tây có một căn hộ ba phòng ngủ, là phòng ngủ mà Hồ chưởng quỹ đặc biệt dành cho Từ Vân Tê. Từ Vân Tê lên lầu liền nghe thấy có tiếng r*n r* đau đớn của bệnh nhân từ phòng riêng vọng ra. Nàng đưa túi vải cho Ngân Hạnh, vội vàng đi qua.
Có một số bệnh nhân ở xa, cần phải ở lại đây khám chữa bệnh ngày đêm, liền ở lại đây.
Từ Vân Tê vào thăm hỏi bệnh nhân một lúc rồi trở về sân tây. Ngân Hạnh đã thu dọn xong túi thuốc và túi vải, chỉ là tiểu nha hoàn đứng bên cạnh bàn án, khóe mắt rõ ràng đã đỏ hoe. Từ Vân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loan-diem-uyen-uong-hi-van/2901181/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.