Thời đại Chiến Quốc, đất nước Trung Hoa chia năm xẻ bảy, suốt mấy trăm năm qua chiến loạn không ngừng.
Tuy rằng năm nay là một năm được mùa, trong thôn trấn cũng tổ chức lễ mừng, nhưng nam tử cày bừa vẫn không đủ ăn, nữ tử dệt vải vẫn không đủ sống.
Bởi vậy, tuy rằng tập tục ăn mừng năm mới ở phủ của vương công quý tộc lúc đó đã bắt đầu lưu truyền, nhưng vẫn không thể phổ biến rộng rãi đến nhà dân.
Tần Tử Sở ngồi trong xe ngựa lắc lư gần một ngày, chỉ còn nửa cái mạng, hắn không nghĩ tới mình lại say xe nghiêm trọng như thế.
Trước lúc mặt trời lặn, đoàn người rốt cuộc tới một thôn xóm đổ nát cách thành Hàm Đan không xa, cửa sổ phòng tốt nhất trong thôn vẫn đầy lỗ thủng, gió bắc thổi vù vù vào phòng, lạnh đến nỗi Tần Tử Sở không ngừng run lên, nhưng nhờ vậy mà hắn tỉnh táo không ít.
Đầu năm nay, dù là ngựa quèn cũng không phải là thứ mà người bình thường có thể sử dụng trong nhà, Lã Bất Vi lộ liễu mang theo ngựa trở thành mục tiêu quá lớn, bởi vậy vừa vào thôn, bọn người hầu nhanh chóng đến thôn bên cạnh đem mấy con ngựa đổi thành xe bò.
Mà Lã Bất Vi vừa thấy bộ dạng Tần Tử Sở ốm yếu mặt trắng môi tái, đang dặn bảo kẻ dưới một chút, chợt nghĩ không ra bản thân vốn muốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loan-tan-kim-linh-tu/2956628/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.