Bạch Khởi đứng ở trong sân, nghe Tần vương lớn tiếng hạ lệnh, mặt không đổi sắc.
Người khác hoàn toàn không nhìn ra rốt cuộc hắn đang suy nghĩ cái gì.
Nhóm binh lính hộ vệ đều trung thành và tận tâm với Tần vương.
Tuy rằng họ nhớ tâm tình của người trong sân là quái dị cỡ nào, nhưng vẫn tuân theo mệnh lệnh của Tần vương, không bao lâu đã đem bức tường dỡ bỏ, bên trong lộ ra mấy gian phòng vẫn chưa từng tu sửa.
Một con chiến mã đang thảnh thơi đi lại trong sân.
Nó nghiêng đầu nhìn về phía những binh lính đang dỡ tường, chớp chớp đôi mắt to trong suốt, lộ ra vẻ mờ mịt, mạnh mẽ khịt mũi.
Bạch Khởi đưa tay vỗ lên trán của chiến mã, ngón tay vuốt lớp lông bóng mượt của nó, ánh mắt trở nên ôn hòa, nhẹ giọng nói: “Đi ra ngoài chơi đi.”
Hắn nghĩ trong lòng: từng có người nói với ta, chém giết hàng binh là làm trái với đạo trời, e rằng ảnh hưởng tới tuổi thọ, hôm nay xem ra phải kết thúc.
Chiến mã ch** n**c mắt, cọ cọ bàn tay Bạch Khởi, lê từng bước chân vừa quay đầu vừa rời khỏi sân.
Tần vương thấy Bạch Khởi chỉ chú ý nói nhỏ cùng chiến mã, căn bản không đem mình để vào mắt, lửa giận trong lòng càng bốc cháy hừng hực.
Ông khoát tay chặn lại, trầm giọng nói: “Các ngươi đều lui ra.”
Binh lính lập tức
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loan-tan-kim-linh-tu/2956665/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.