Sandy ném chìa khóa lên chiếc bàn nhỏ trong phòng khách rồi buông mình xuống đi-văng.
“Ôi, chẳng vui tí nào,” cô nói. “James Vandenberg rõ ràng thấy em thú vị như nước ốc ấy.”
“Còn có thể tệ hơn,” McCade xung phong góp lời, vừa cởi áo khoác vừa ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô. “Có khi hắn còn thấy em thú vị như nước ốc nguội ấy.”
Cô ngước đầu nhìn anh. “Anh không khích lệ em được à, McCade?”
Anh cởi nơ con bướm và bắt đầu mở nút áo sơ mi. “Em biết gì về ngôn ngữ cơ thể hả?”
“Không nhiều.”
“Hừm.”
Sandy ngồi dậy. “‘Hừm’ vừa rồi là ý gì đây?”
“Lúc nào anh trông em nói chuyện với James cũng thấy cơ thể em đang chuyển cho anh ta thông điệp ‘biến đi’.” McCade mở khuy tay áo. “Em khoanh tay và đứng xoắnchặt hai chân lại. Điệu bộ và tư thế em viết chữ ‘đừng động vào’ to tướng.”
“Em không cố tình làm thế...”
McCade bắt đầu cởi áo ra. “Thì ngôn ngữ cơ thể là vậy. Hầu như nó diễn ra trong vô thức. Đâu đó trên đường đời em đã đánh rơi mất các mánh tán tỉnh của nữ giới rồi.”
Sandy đổi tư thế, hai tay khoanh lại. “Em có biết gì về cái này đâu. Làm sao em có thể quên điều mình chưa được bảo chứ?”
“Thái độ phòng thủ.” McCade chỉ vào đôi tay đang khoanh của cô trước khi cởi giầy. “Cơ thể em vừa lên tiếng với anh rằng em không thích những gì đang nghe, và em sẽ không nghe anh.”
“Chính xác thì anh đã đọc được điều này trong tạp chí Playboy số mấy vậy, McCade?” Sandy hỏi, tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loi-anh-muon-noi-body-language/476985/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.