McCade ngồi xuống ghế với đôi mắt nhắm chặt, lắng nghe tiếng vo vo của máy sấy, để Tony hóa phép. Sáng nay anh dậy muộn và đã vào nhà tắm cắt cạo bộ râu.
Sau khi Tony xong cái việc khiến cho anh coi được trong con mắt xã hội thượng lưu Phoenix, McCade sẽ phải lượn qua lấy bộ dạ phục Sandy đã chọn và anh đã mua cho dịp này. Cô đã thuyết phục anh mặc mớ đồ khác nữa - quần may đo với áo thun polo mà anh đã thề sẽ không bao giờ mặc. Cái áo dạ phục cũng chẳng phải phong cách của anh, nhưng tối nay anh không còn lựa chọn nào khác. Chỉnh sửa cái áo đến ba rưỡi mới xong, lúc ấy anh chỉ kịp thời gian về căn hộ, thay đồ, ép Sandy mặc váy mới và trang điểm cho cô.
McCade mỉm cười. Anh thích trang điểm cho Sandy. Anh thích đứng gần đủ để cảm thấy hơi ấm từ cơ thể cô. Anh thích chạm vào làn da mềm mịn của cô...
“Ôi Chúa ơi, cậu thậm chí chưa nhìn xem tớ làm cậu đẹp đến đâu mà đã sướng rơn rồi.” Giọng Tony cắt ngang dòng suy tưởng của anh. “Hay là ý nghĩ về nàng tóc vàng lộng lẫy đó khiến cậu cười hả?”
Mắt McCade từ từ mở ra, tia nhìn anh ném cho Tony có thể gây chết người. Chàng thợ làm đầu tắt máy sấy, vui vẻ lờ đi. “Tớ chẳng lạ gì nụ cười ngớ ngẩn ấy, mặc dù tớ phải thú nhận là chưa từng nghĩ sẽ thấy nó ở cậu, anh bạn yêu quý ạ.”
“Tha cho tớ vụ phân tích này nọ đi,” McCade ngả người tới trước.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loi-anh-muon-noi-body-language/476986/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.