“Hai phần súp cá hồi bao nhiêu tiền vậy?”
Lâm Sí dùng thứ tiếng Phần Lan lộn xộn, vừa nói vừa ra hiệu loạn cả lên với ông chủ ở chợ.
Đối diện cậu là một ông chú để râu quai nón, tuổi đã cao, thân hình mập mạp, cao lớn vạm vỡ, vẻ mặt khá dữ dằn.
Còn Lâm Sí thì mặc một chiếc áo lông đen, đôi chân dài, gầy gò thẳng tắp, quàng một chiếc khăn đỏ và đội mũ đỏ, rõ ràng chiều cao không kém mấy, nhưng lại như nhỏ đi một vòng.
Thế nhưng ông chủ cũng rất chăm chú nghiêng tai lắng nghe, mãi mới hiểu ra.
“29 euro!”
Lý Đình Ngôn đứng bên mỉm cười nhìn cảnh này.
Lần này anh mới biết Lâm Sí hóa ra biết một chút tiếng Phần Lan, từng học online một tháng với giáo viên, còn lại đều là tự học.
Vốn từ mà cậu nắm được chắc chỉ mới đạt trình độ mẫu giáo.
Nhưng Lâm Sí lại cực kỳ đắc ý, hễ có cơ hội là nhất định phải nói tiếng Phần Lan với người ta, chẳng thèm để tâm rằng Bắc Âu là nơi tụ họp của hội người hướng nội, cậu thì khoa tay múa chân, nói thao thao bất tuyệt.
Lý Đình Ngôn lại uống một ngụm cà phê, cà phê nóng hổi giữa cái lạnh giá rét mang lại một cảm giác mãn nguyện lạ kỳ.
Anh nhìn ra bến cảng đóng băng phía trước, hải âu bay lượn lên xuống giữa lan can và mặt biển.
Bây giờ là hơn mười giờ sáng, mùa đông ở Phần Lan ảm đạm vô cùng, trời vẫn còn lờ mờ, khách du lịch và dân địa phương đều không nhiều, nhưng tâm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-chay-kho-tat-tung-tu-tra/2749759/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.