Chẳng hiểu sao, tự nhiên Võ Minh Thần chợt tỉnh giấc. Rồi không sao ngủ lại nổi, chàng tuổi trẻ nghĩ vẩn vơ đến thù nhà, thân thể, canh khuya trằn trọc miên man, nằm nghe tiếng động đêm rừng. Đêm nay, hai người vẫn nằm nơi thạch động ngày dưỡng bệnh, bên giường lửa đã lụi, than hồng đỏ rực hắt soi mọi vật một màu đỏ khé, ngoài động tiếng gió chạy trên triền vi vu buon xa xăm mơ hồ, từ nẻo cuối thung một con sài kíu tru "quăng" vút tận thinh không nghe lạnh như tiếng tru trong mộng ảo. Và tiếng Quản Kình "kéo gỗ" khò khò.
Chợt thấy khô họng, Võ Minh Thần nhè nhẹ lật chăn bước xuống kiếm nước uống, uống xong lại ngồi cho thêm củi vào bếp, ngồi bó gối, lấy cái điếu cày của Quản Kình hút một, hai điếu thuốc lào cho đỡ buồn.
Bỗng nghe văng vẳng có tiếng sài kíu tru phía Tây Bắc động, âm nhọn gai bốc mãi lên không. Rồi lại có tiếng tru phía giữa các thung lũng động, giữa các khu nhà cửa. Cứ thỉnh thoảng lại có tiếng tru rồi lại nghe rõ cả bầy Hồng Cẩu Quẩy canh ngoài cửa động chàng năm cũng tru lên một tràng, nghe vang âm xa xôi...
- Quái! Sao đêm nay sài kíu lại tru lắm thế này? À! Đêm nay... thượng tuần, có trăng! Giống sơn cẩu vẫn ưa tru sủa trăng gọi tiếng nhau...
Võ Minh Thần sực nhớ tối nay là tối mùng bảy mùng tám rồi. Chàng trai chợt lại ra ngắm trăng khuya, vì từ nhỏ Võ rất thích xem trăng, bất cứ mùa nào, nhất là những đêm đông giá lạnh, mây che mặt trăng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-han-rung-xanh/1914792/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.