Nửa tiếng sau, Thi Cảnh lên máy bay.
Anh nhắm mắt ngủ trên độ cao nghìn mét.
Mười giờ sau, tiếp viên hàng không đánh thức Thi Cảnh.
Đã lâu rồi Thi Cảnh không có một giấc ngủ dài và sâu như vậy.
Ở MXG anh phải luôn trong trạng thái cảnh giác.
Thi Cảnh đứng dậy tắm rửa, cạo râu, thay quần áo.
Giờ Bắc Đô, 12 giờ 5 phút đêm.
Máy bay hạ cánh xuống sân bay Bắc Đô.
Sân bay đèn đuốc sáng trưng nhưng cũng khó che giấu được màn đêm sâu thẳm.
Cửa khoang mở ra, một đôi giày da đế mỏng bước ra ngoài.
Thi Cảnh ngẩng đầu nhìn màn đêm lạnh lẽo, khoác thêm chiếc áo khoác dài màu đen.
Bên này lạnh thật.
Tài xế đã đợi sẵn ở sân bay, đón Thi Cảnh rồi đi thẳng đến bệnh viện tư.
Bệnh viện, tầng năm.
Trong phòng bệnh VIP, cửa phòng khép hờ.
Thi Cảnh đẩy cửa bước vào.
Bên ngoài phòng bệnh, ánh đèn dịu nhẹ không chói mắt.
Tổng cộng có ba người.
Tần Anh và Thi Kỳ đang ngồi trên chiếc ghế sofa thoải mái.
Trợ lý của Thi Dụ đứng bên cạnh.
Ba người nhận thấy có động tĩnh, đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía Thi Cảnh.
Nhiều năm không gặp, người trước mắt thay đổi không ít.
Tất cả đều ngẩn người trong giây lát.
Thi Cảnh đi thẳng đến trước cửa sổ, hai tay đút vào túi quần nhìn vào phòng bệnh bên trong.
Thi Dụ đang nằm trên chiếc giường bệnh rộng lớn, trên người kết nối đủ loại thiết bị theo dõi, trên màn hình bên cạnh, những con số đang nhảy lên một cách có quy luật.
Shopee sale đỉnh nóc 25/9
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-hoang-cam-lang-toan-nhi/2902213/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.