Tiết Nhất Nhất đứng ở cửa phòng bệnh của Thi Dụ lén nhìn vào trong, thấy Tần Anh ở đó cô liền không vào, quay về phòng bệnh của mình.
Cô nhắm mắt ngủ.
Cô không biết rằng, khi cô đang ngủ say, có người đã đến thăm cô.
Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô.
Bàn tay định giơ lên rồi lại ngừng.
Miếng ngọc hoa sen khẽ đung đưa.
Tay siết lại thành nắm đấm.
Mu bàn tay nổi gân xanh.
Cuối cùng… hạ xuống.
Những ngón tay thả lỏng.
Thi Dụ tỉnh lại vào khoảng hơn 5 giờ sáng.
Y tá lập tức nhấn chuông gọi, bác sĩ chạy đến, sau một loạt kiểm tra, bác sĩ thông báo với gia đình là có thể yên tâm.
Tần Anh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi cùng Thi Kỳ vào thăm Thi Dụ, bà đến phòng nghỉ ngơi.
Thi Cảnh đứng bên giường bệnh.
Thi Dụ khó khăn nói: “Công ty…”
Thi Cảnh gật đầu: “Tôi sẽ xử lý.”
Thi Dụ: “Bố…”
Thi Cảnh: “Tôi sẽ nói.”
Thi Dụ lại định mở miệng.
“Anh cả,” Thi Cảnh ngắt lời, “Cứ yên tâm dưỡng bệnh đi.”
Trời sắp sáng, Thi Cảnh về nhà.
Phòng của anh chắc hẳn ngày nào cũng có người dọn dẹp, không một hạt bụi.
Thi Cảnh tắm rửa, thay đồ rồi xuống lầu, tình cờ gặp một người giúp việc, người đó nhìn anh như gặp ma.
Ngẩn người một lúc lâu mới giật mình gọi: “Nhị gia.”
Shopee sale đỉnh nóc 25/9
Thi Cảnh canh giờ đến vườn hoa, đi qua bên cạnh ông cụ Thi, bắt chước theo động tác thái cực quyền của ông.
Ông cụ Thi liếc nhìn Thi Cảnh, vẻ mặt vẫn khá tự nhiên.
Ông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-hoang-cam-lang-toan-nhi/2902214/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.