Hoàng Tử Hân cùng đoàn đại biểu về nước.
Lúc đi có quân đội mở đường, ban nhạc và hoa tươi tiễn đưa.
Tiết Nhất Nhất về nước cùng Thi Cảnh, tuy không có những thứ đó nhưng lại được ngồi khoang hạng nhất.
Không gian riêng biệt, ghế ngồi rộng rãi thoải mái, có thể trải thẳng ra thành giường.
Tiết Nhất Nhất ra ngoài nhiều ngày như vậy, tuy không bị lạ nước lạ cái nhưng chất lượng giấc ngủ vẫn luôn không tốt.
Bây giờ ở trên độ cao vạn mét không thể làm gì cả, cô dứt khoát tháo máy trợ thính ngủ một cách không vướng bận.
Lúc nữ tiếp viên xinh đẹp mang đồ uống đến Tiết Nhất Nhất không tỉnh.
Lúc mang đồ ăn nhẹ đến Tiết Nhất Nhất vẫn không tỉnh.
Lúc mang bữa chính đến Tiết Nhất Nhất vẫn chưa tỉnh.
Bữa chính là món đặc biệt do đầu bếp Michelin đặt trước.
Nữ tiếp viên khó xử làm phiền Thi Cảnh, giải thích lý do, Thi Cảnh xua tay rồi đứng dậy.
Trên cửa ngăn có treo biển ‘Xin đừng làm phiền’.
Thi Cảnh đẩy cửa ngăn đi vào rồi tiện tay đóng lại.
Anh giơ tay bật đèn dịu nhẹ.
Không gian nhỏ bé được chiếu sáng ấm áp.
Tiết Nhất Nhất nằm nghiêng trên giường ghế, trên người đắp nửa chiếc chăn nhỏ.
Thi Cảnh chống tay, khẽ cúi xuống.
Mái tóc đen của cô gái trải đầy gối, vài sợi không nghe lời vương trên gò má trắng nõn, lông mi vừa dài vừa dày như chiếc cọ nhỏ, yên lặng che đi mí mắt.
Vì nằm nghiêng, miệng nhỏ bị ép hơi chu lên.
Trông đáng yêu và ngây thơ.
Thi Cảnh bất giác nhếch môi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-hoang-cam-lang-toan-nhi/2902251/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.