Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán.
Buổi sáng, Nghi Hòa cùng các ban ngành liên quan và nhân viên cộng đồng đã đến thăm hỏi các cựu chiến binh, không chỉ bày tỏ tấm lòng mà còn ghi nhận nhu cầu thực tế, giúp giải quyết các vấn đề.
Buổi chiều họ vận chuyển vật tư từ thiện đến Viện dưỡng lão ưu đãi quân nhân.
Xe tải chạy vào viện dưỡng lão.
Các nhân viên bắt đầu dỡ hàng.
Những người già trong viện dưỡng lão này đều là quân nhân đã nghỉ hưu.
Một vài người sức khỏe còn tráng kiện, tinh thần phơi phới giúp đỡ dỡ hàng.
Tình nguyện viên sợ đến toát mồ hôi lưng: “Ông ơi, ông cứ để đấy để chúng cháu làm.”
Nhưng các cụ chẳng để ai ngăn cản: “Cậu coi thường tôi đấy à? Giờ tôi vẫn còn đẩy tạ được 40kg đấy!”
Vì không ngăn được nên chỉ đành thương lượng.
Họ để các cụ chuyển những vật tư nhẹ nhàng.
Không khí nhanh chóng trở nên sôi nổi.
Tiết Nhất Nhất cũng tham gia vào.
Cô dùng một sợi dây thun đen buộc tóc lên cao.
Khang Nguyên Gia thấy vậy liền bước tới, chỉ vào thùng xe sau: “Nhất Nhất, cô lên đó chuyển mấy thứ bên trong ra đuôi xe, để tôi bê.”
Tiết Nhất Nhất gật đầu.
Khang Nguyên Gia định bế Tiết Nhất Nhất lên xe.
Tiết Nhất Nhất đã đưa tay ra trước, Khang Nguyên Gia đành dẹp bỏ ý nghĩ đó, đỡ Tiết Nhất Nhất leo lên thùng xe sau.
Khi Thi Cảnh lái xe vào viện dưỡng lão, anh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tiết Nhất Nhất mặc áo phao màu sẫm, quần đen, chân đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-hoang-cam-lang-toan-nhi/2902252/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.