Cô nàng nghĩ bên cạnh còn có Lý Hòe An nên kiềm chế không mở miệng, chỉ nhún vai ra chiều bất đắc dĩ: “Mình cũng không biết phải tả sao nữa, lát nữa tan học cậu gửi mình một tấm manga hay anime đi, chắc mình sẽ hình dung ra được đó.”
“À đúng rồi, cậu với Hứa Phục Triều có quan hệ huyết thống không?” Lý Hòe An ở bên cạnh đột nhiên hỏi.
“Không.” Lâm Đang lắc đầu: “Ba tôi với ba anh ấy là bạn thân từ nhỏ, anh ấy lại hơn một tuổi nên mới gọi là anh họ.”
Sắc mặt của Lý Hòe An có chút khó coi, Tống Noãn nhìn mà suýt nữa không nhịn được cười, cô nàng cũng chẳng hiểu sao Lý Hòe An lại nói ra mấy câu vớ vẩn như vậy: “Bảo sao cậu với anh ta không giống nhau.”
Nhưng Lâm Đang vừa nghe được lời này, lực chú ý lập tức bị dời đi, nhìn về phía Tống Noãn: “Trông mình thế nào vậy?”
Tống Noãn nhìn cô: “Ừm… mắt to, mặt vừa nhỏ vừa trắng, là kiểu mặt trứng ngỗng tiêu chuẩn, hai má còn phính phính rất đáng yêu.”
Mặt cô hơi đỏ, nhỏ giọng ngập ngừng: “Biết vậy đã không hỏi cậu, cậu chơi thân với mình như vậy thể nào cũng nói giảm nói tránh.”
“Cậu ấy nói sự thật đấy.” Lý Hòe An nói thêm.
Lâm Đang không biết phải trả lời thế nào, đành rũ mắt rồi lẩm bẩm giục: “Thôi, nhanh xem bọn họ biểu diễn đi.”
Màn độc diễn bắt đầu trước tiên, Hứa Phục Triều đã lên sân khấu chuẩn bị, Lâm Đang và Tống Noãn ngồi ngay ngắn, cố vươn cổ xem, cô nghe Tống Noãn không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luc-lac-nho-paradoxical/1667330/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.