Tối hôm đó, Lam Tuệ Di ngồi trên giường lướt điện thoại. Ngay cả khi anh bước vào phòng cô cũng không buồn quan tâm. Mộ Khanh biết cô vẫn còn chưa nguôi ngoai chuyện ban sáng nhưng mà anh cũng đang rất giận.
- Tuệ Di, em tính không xuống nhà ăn cơm sao?
- Không ăn, hôm nay không đói.
- Ba mẹ chờ em ở dưới nhà, đừng có trẻ con, bảo thủ một mình em nữa.
- Anh xuống nói với ba mẹ tôi không đói là được rồi.
- Em là đang tính chọc anh nổi nóng đến mất kiểm soát thì mới vừa lòng sao?
Tuệ Di nhíu mày đứng dậy, câu nói này của anh có khác gì đang thêm dầu vào lửa chứ. Cô gật đầu vài cái rồi thuận tay cầm lên chiếc gối ném về phía anh.
- Tôi chọc giận anh sao? Hay anh ở bên ngoài gian díu với người khác đến mức xem những gì tôi nói là sinh sự, là kiếm chuyện với anh? Anh xem lại anh đi, trước nay anh có lớn tiếng với tôi không? Vậy mà bây giờ anh luôn lớn tiếng với tôi!
- Tuệ Di, anh nói lại một lần nữa. Anh và Nhã Yến không có bất cứ mối quan hệ bất chính nào cả!
- Có ai làm chuyện sai trái mà tự nhận bao giờ, anh có như nào thì cũng chỉ một mình anh biết.
Diệp Mộ Khanh không cãi lý nổi với cô, anh tìm đến điện thoại, gọi liền cho bộ phận nhân sự tại tập đoàn. Không dài dòng, giọng nói lạnh nhạt cứ vậy vang lên.
- Lập tức sa thải thư ký Kim!
“Sao vậy thưa chủ tịch, chẳng phải cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luoi-tinh-changnocmi/1044882/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.