Thời gian hai ngày cuối cùng cũng đến khi cậu vừa bước ra ngoài thì Thần kiếp của cậu cũng vừa lúc đến, nói ra cũng rất kỳ lạ người bình thường chịu Tiên kiếp và Thần kiếp xong nhẹ thì là bị nội thương còn nặng thì là hồn phi phách tán mà cậu chỉ một hồn phách mỏng manh cũng có thể chịu được mười hai đạo Thiên lôi còn lại cho chủ thể.
Còn bây giờ là Thần kiếp cũng là Thiên kiếp cuối cùng trong đời của cậu, lần này là bản thể chịu trận nhưng cũng chỉ chảy một chút máu ở miệng mà mười cái đuôi kia của cậu lại bắt đầu tỏa ra ánh lửa kì lạ chúng bao bọc cậu lại rồi trong chốc lát Thiên kiếp kia liền xong rồi.
Tám mươi mốt đạo Thiên lôi cũng chỉ khiến cậu chảy có chút máu miệng đó, từ trước đến nay trong Lục giới cũng chỉ có mình cậu và Thượng thần Mặc Uyên mới có thể làm như vậy mà thôi.
"Lý Khiêm sao rồi? Có bị thương không?"
"Tôi không sao, chỉ là trong người luôn cảm thấy có chút lạ."
"Lạ là đúng rồi, cậu bây giờ được thăng cấp là Thần rồi, có thể sử dụng Thần lực tùy ý nhưng vì thân phận đặc biệt của cậu cho lên lực Thần lực này của cậu có hơi nhiều cậu hiện tại lại chưa thể hoàn toàn kiểm soát được chúng.
Lý Khiêm tôi nghĩ cậu nên dành ra chút thời gian mà luyện hóa chúng đi, bế quan tu luyện cho đến khi hoàn toàn kiểm soát được nó rồi hẵng đi làm mấy chuyện kia." Bạch Tiêu Tiêu nghiêm nghĩ nói
"Được, vậy cô nghĩ tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luong-hy-chap-niem-toi-muon-cau/226573/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.