Vương Thiên:
"Không giấu Huyễn vương, thật trùng hợp lúc ở ma giới ta biết một long nhân sinh thần bát tự giờ thìn.
Thất điện chủ của Thất thiên ma địa.
Tam đầu long."
Vô Tà:
"Ta không quan tâm thân phận kẻ đó, chỉ cần là bát tự giờ thìn như vậy lão phu mới có thể đoạt xác."
Lời ông ta nói có vài chỗ khó hiểu, bát tự giờ thìn theo lí mà nói là giờ cực dương linh khí đất trời nồng đặc, Huyễn vương là ma thể, lẽ ra đoạt xác phải chọn người có sinh thần bát tự giờ tý - Cực âm để chiếm lấy.
Đại hoàng tử long tộc ngờ nghệch hỏi lại lần nữa: "Huyễn vương xác định là bát tự giờ thìn? Vãn bối chỉ thấy hơi lạ thôi!"
Vô Tà:
"Bát tự giờ thìn cực dương giúp ta dung hòa với âm khí khổng lồ của Luân hồi thiên thư.
Long tộc thể chất đặc thù rất thích hợp để dưỡng hồn."
Vương Thiên: "Luân hồi thiên thư? Ta tưởng đó là truyền thuyết"
"Nói Luân hồi thiên thư không tồn tại vì chưa ai thấy nó.
Hôm nay cho ngươi mở rộng tầm mắt."
Vô Tà dùng huyễn thuật vẽ ra hình ảnh một quyển cổ thư bao bọc bởi quầng sáng màu đen.
Chữ viết trên bìa sách là loại cổ ngữ từ thời thượng cổ được viết bằng tinh hoa chảy ra từ mặt trời ghi rõ bốn chữ Luân Hồi Thiên Thư.
Thiên thư và thiên đạo thạch đều là cùng một nguồn gốc.
Thạch đạo thạch chi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ma-gioi-dai-lo/557839/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.