Yêu là một từ, một từ rất đơn giản nhưng ý nghĩa lại phức tạp gấp nhiều lần, bao nhiêu năm nay vẫn là chủ đề vĩnh hằng bất biến, không ai có thể nói cho ra ngọn ngành, nó không phải là một trò chơi nên không thể cười vui suốt kiếp, nó không phải là chân lí nên càng không thể định nghĩa, khi có người hỏi bạn rằng yêu là gì? Bạn mới phát hiện rằng chẳng có lời nào đúng với nó.
Lang Vương vừa hỏi tại sao thì Thất Nguyệt chỉ lắc đầu: “Tôi không biết, có lẽ chỉ vì nụ cười của huynh ấy.”
Lang Vương tiếp tục khuyên nàng nên từ bỏ nhưng nàng vẫn cười, đối với đoạn ái tình vô vọng này nàng sớm đã hiểu, lòng nàng không thể rời bỏ được, bèn quay nhìn Lang Vương đáp: “Đa tạ Lang đại ca, Thất Nguyệt biết chứ, Thất Nguyệt lại không nghĩ đến chuyện li khai huynh ấy sao? Chỉ là…không còn cách nào nữa rồi, cứ thế này thôi, nhìn thấy huynh ấy cả đời cũng là điều hạnh phúc.”
“Cô hà hất phải thế, có việc gì trên đời là không có cách giải quyết, chẳng qua cô không muốn cho mình một cơ hội mà thôi.” Lang Vương tiếp tục khuyên giải.
Thất Nguyệt lắc đầu: “Lang đại ca, nếu có cơ hội, muội cũng muốn thực lòng yêu thương một người khác nhưng trong lòng đã khắc ghi bóng hình một người, làm thế nào còn dung nạp được một người khác nữa? Đối với mối tình này, muội đành lặng lẽ giữ lấy thôi.”
Lang Vương không đáp lời Thất Nguyệt, chỉ không đành được, lắc đầu mà trong lòng cảm thán, đây là nỗi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ma-kiem-luc/1913983/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.