Con người ta không ai tránh khỏi bị lừa dối cũng như không tránh khỏi cái chết. (Cổ Long - ngữ)
Ai có thể hiểu nổi nỗi thống khổ của một con người trong khoảnh khắc mất toàn bộ người thân trong gia đình? Nó giống như một thế giới đang hoàn mỹ, bỗng chốc sụp đổ không còn tồn tại.
Mưa không ngừng rơi xuống, gió thổi mãnh liệt, tất cả, tất cả hòa cùng tâm trạng của Liểu Dật.
Đột nhiên, y cảm thấy phía sau có một luồng kình phong ập tới, vội lách đầu, mặc cho đạo bạch quang sượt qua gáy, “bụp” một tiếng, vật màu trắng cắm phập vào cột của đại sảnh.
Liễu Dật đứng bật dậy, nhìn bốn phía hét lớn: “Ra đây, muốn nói gì thì bước ra đây, ra giết luôn cả ta đi, giấu đầu giấu đuôi như thế thì là hảo hán nỗi gì.”
Tiếng vọng ***g lộng trong sân rồi dần dần ngừng lại, sau đó chỉ có tiếng mưa, hoàn toàn không thấy có động tĩnh gì. Liễu Dật hồi tưởng nội dung của tờ giấy thứ nhất, có vẻ đối thủ không muốn y chết một cách dễ dàng, mà muốn y phải chịu mọi giày vò trước đã.
Y lao bổ đến cột trụ găm tờ giấy, mở tờ giấy ra, chỉ thấy trên mặt có những chữ lớn viết bằng bút lông đập vào mắt: “Ta gửi cho ngươi món lễ vật thứ hai, mời đến Lam Ngọc đình bên bờ Tây Hồ thu nhận kết quả, Ma tộc Ma môn, Hộ pháp – Vi Phong kính bút.” Mặc dù không biết đó là cái gì, nhưng y có cảm giác bất tường.
Y ném tờ giấy đi, đoạn rời khỏi Liễu phủ.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ma-kiem-luc/1914197/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.