Chỉ trong chớp mắt, cùng với đoàn ánh sáng hình xoắn ốc sinh ra, vốn thảo nguyên bằng phẳng nháy mắt bị sóng xung kích san bằng, cây cối gần đó đều bị bẻ gãy, uy lực của nó hoàn toàn có thể so sánh với một chiếc pháo phụ của chiến hạm Ma Văn.
Tiêu Hoằng vừa lui vào trong rừng rậm không thể chú ý tới ai khác. Đổi cách nói khác, dựa vào thực lực của hắn cũng không thể bận tâm những người khác được, chỉ là nhanh tay nhanh mắt ôm tiểu Kỳ lang không rõ tình huống trực tiếp dựa sát vào dưới thân cây to, cho tiểu Kỳ lang trạng thái Mặc Nại, liền bắt đầu không ngừng dùng Xích Cực trị liệu.
Cứ thế, sóng bài xích do Xích Cực sinh ra có thể dốc hết sức giảm thấp tổn thương do vụ nổ tạo ra lên thân thể.
Suốt mười giây, sóng xung kích dữ dội từ vụ nổ mới hoàn toàn tan hết.
Khi Tiêu Hoằng ngẩng đầu, chỉ thấy xung quanh đã thành một mảnh hỗn độn, khắp nơi là đất bị xới tung, cành cây gãy nát, cây to trốn tránh khi trước giờ chỉ còn thân cây trơ trụi, đã không còn sót chút nhánh cây nào.
Nhìn lại phía trước, cách trăm thước đã có thêm một cái hố bom chừng 50 thước, đám người vây quanh khi nãy đã không còn cặn bã.
Rõ ràng bom có uy lực lớn như thế rất khó tìm được ở Thái Ngô thành, điều này thêm một bước cho Tiêu Hoằng có trực giác là đám người bịt mặt ở trên phố khi trước rất có thể liên quan tới chuyện này.
Cùng lúc đó, những người khác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ma-ngan/1496296/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.