Trận đấu thứ ba là trận quan trọng . Tử Tuyết có chút khẩn trương, không đúng, là thực khẩn trương. Tay có chút run run, nói chính xác là run rất lợi hại. May mắn áo quần nhiều lớp tay áo đủ lớn để không ai thấy được tay nàng đang không ngừng run rẩy.
Quên đi, dù sao cũng là một đao, cứ như vậy đi. Nhắm mắt, cắn răng một cái, rút ra đề mục quyết định vận mệnh của nầng.
Khi Tử Tuyết thấy rõ đề mục, toàn thất trong nhất thời thật lạnh. Văn đấu gì chứ ? đây rõ ràng là võ đấu thôi !
Trận thứ ba, đoạt ngân bài.
Tử Tuyết ngước mắt nhìn giá trúc cao cao, phía trên có treo một ngân bài đang theo gió đưa qua đưa lại. Cảm giác duy nhất lúc này chính là quáng mắt. Cao như vậy ? Trời a, đừng nói đoạt, có thể trèo lên một chút cũng không dám chắc.
Quy tắc : không dùng pháp lực, có thể dùng võ công.
Lão nhân râu bạc vừa nói xong, chỉ thấy hai luồng ánh sáng phóng tới, Tử Tuyết không có cảm giác gì, bản thân nàng pháp lực cũng như võ công còn không có nhưng mà Đan Hồng lại không giống nàng, pháp lực của nàng bị che lại nhưng lại không hề có một chút động đậy.
Nhưng Đan Hồng có hơn ngàn năm tu vi, võ công tất nhiên là không kém, cho dù không có pháp lực cũng so với Tử Tuyết mạnh gấp trăm lần nha. Cho nên, Tử Tuyết chỉ có thể tự cầu nhiều phúc.
Nhấc chân thử thử, bị quá nhiều quần áo chế lại, cũng cố không được nhiều, bỏ đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ma-phu-giua-duong/437567/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.