Khi Tiêu Tịch Hòa nhận ra việc bàn cãi với Tạ Trích Tinh về cách nói chuyện chỉ tổ lãng phí thời gian, Tạ Trích Tinh đã đặt đũa xuống, đứng dậy định ra về.
Cô vội vàng níu kéo: “Có muốn dùng thêm canh cá không?”
Tạ Trích Tinh như đang chìm trong suy tư.
“Cà chua hành lá xào với cá nhỏ, thêm giấm thơm, rau mùi và nước tương, vừa thanh mát vừa tươi ngon.” Tiêu Tịch Hòa tiếp tục dụ dỗ.
Tạ Trích Tinh ngồi lại ghế nhỏ.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười, bưng mấy con cá nhỏ còn lại đi về phía nồi, xắn tay áo bắt đầu nấu canh. Cô dùng cách nấu nướng thường ngày hay dùng nhất, mười phút là xong một bát, mặt mày đầy mong đợi đưa đến trước mặt Tạ Trích Tinh.
Tạ Trích Tinh cầm thìa lên, nhẹ nhàng múc một muỗng.
“Thế nào?” Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa sáng rực.
Tạ Trích Tinh liếc cô rồi nói: “Tạm được.”
Đối với hắn mà nói, điều này đã được coi là khen ngợi rồi. Tiêu Tịch Hòa thỏa mãn trong lòng, tiếp tục thuận nước đẩy thuyền: “Ta còn biết làm rất nhiều món nữa!”
“Cô còn sống được mấy ngày?” Tạ Trích Tinh thờ ơ hỏi một câu.
Đây là lần đầu tiên hắn chủ động đề cập chuyện này, Tiêu Tịch Hòa như thể thấy được hy vọng: “Chưa đến 20 mươi ngày nữa!”
“Ừm, cũng được.” Tạ Trích Tinh gật đầu.
… Cũng được là sao? Miệng Tiêu Tịch Hòa méo xệch, hoàn toàn không nản lòng mà tiếp tục cố gắng: “20 ngày chỉ đủ làm vài món thôi, chỉ cần ngài chịu cứu ta, ta có thể ở lại Bối Âm Cốc nấu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ma-ton-mang-thai-con-ta/2990816/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.