Cố Lê chẹp chẹp cái miệng nhỏ, giận dỗi hỏi ngược lại.Người đàn ông khẽ liếc cô một cái: "Ngày này năm sau, chính là ngày giỗ của cô!"Cố Lê: "..."——.
—— .Đêm hôm ấy, Mặc Thời Đình cho người đưa Cố Lê về biệt thự tư nhân "Lam Thiên Bích Hải", còn anh thì đi tới phòng bệnh của ông cụ.Đến trước cửa, đã bị bác quản gia Quan ngăn cản: "Cậu chủ, khuya rồi, cậu nên về nghỉ ngơi sớm đi, ở bệnh viện, có lão nô tôi là được rồi."Một tay Mặc Thời Đình bỏ vào túi, ánh mắt nhàn nhạt đánh giá một vòng phòng bệnh, qua vài giây mới sâu xa nói: "Vậy tôi về trước.
Nhờ bác chuyển lời với ông nội, có chừng có mực, đừng đùa quá mức."Dứt lời, mặc kệ trên mặt bác Quan biểu hiện kinh ngạc, sải bước rời đi.Anh vừa đi, bác Quan lập tức khóa cửa bên trọng lại, vội vã đi đến giường bệnh.Ông cụ nằm giả bộ bệnh nhanh chóng ngồi lên, không dám tin hỏi: "Lời thằng nhóc con kia là có ý gì? Nó biết tôi giả vờ?"Bác Quan: "Chắc là vậy.""Vậy...!tất cả chẳng phải dã tràng xe cát rồi sao?"Mặc Thiệu Viễn khó tiếp thụ, cảm thấy đầu mình một đống tóc bạc, vừa liếc liền thấy tận mấy cọng.Hai tháng trước, ở trong núi ông té bị thương, lúc tình huống nguy cấp vừa khéo được Cố Lê cứu.Tiểu Lê Tử như ánh mặt trời vui vẻ, nhiệt tình lương thiện, có mị lực hòa tan mọi băng tuyết, cô gái tốt như vậy, chính là cần cho Mặc Thời Đình luôn cô đơn lạnh lùng.Ông đã sớm muốn tác hợp hai người thành một đôi, nhưng nào đoán được,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mac-tong-ngoan-ngoan-cuoi-ba-day/993729/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.