Mặc Thời Đình sải bước đi tới, kết quả phát hiện cô gái vốn tưởng rằng đã biến mất không còn tăm hơi, lúc này đang nằm nhoài bên cạnh chân giường, hai tay ôm chặt gối, sườn mặt dán vào gối, ngủ như heo.
Có giường không ngủ lại ngủ trên sàn nhà? Cái quái gì vậy chứ?Còn chảy nước miếng?Tại sao lại có thể loại phụ nữ như này chứ?Trong mắt người đàn ông đều là vẻ ghét bỏ!.
Sau một giờ.
Cố Lê mơ mơ màng màng bò dậy từ trên mặt thảm, nhìn rõ hoàn cảnh xa lạ bên trong phòng, đột nhiên giật mình một cái, lập tức lên tinh thần.
Thím Quan mang theo một túi đồ rửa mặt gõ cửa, giọng điệu ân cần nói: “Chào buổi sáng, mợ chủ! Tối hôm qua mợ ngủ có ngon không?""Chào buổi sáng, thím Quan! Cháu ngủ ngon ạ.
"Cố Lê cười hàn huyên vài câu với thím, nhưng vẫn không biết, đây là phòng của Mặc Thời Đình, lại càng không biết, sáng sớm anh đã đi vào, còn thu hết tướng ngủ xấu xí của cô vào mắt.
Tắm rửa xong xuôi, Cố Lê buộc tóc đuôi ngựa, tinh thần thoải mái chạy xuống lâu.
Mặc Thời Đình đã ở phòng ăn dùng cơm, nghe thấy tiếng bước chân, mí mắt cũng thèm không ngước lên một chút.
Cố Lê đi tới, cười tủm tỉm chào: "Chào buổi sáng, cậu Mặc.
""! "Người đàn ông vẫn không để ý tới cô.
Cố Lê chẹp miệng, thẳng thừng đi qua ngồi xuống, không hề bị ảnh hưởng bởi thái độ của anh.
Ăn sáng trong bầu không khí im lặng xong, Cố Lê hỏi: "Ông nội Mặc thế nào rồi?""Chuyện ông nội tôi, không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mac-tong-ngoan-ngoan-cuoi-ba-day/993734/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.