Mặc Thời Đình nói xong, không chờ Cố Lê kịp phản ứng, đã đẩy thẳng cửa đi ra.
Cố Lê thấy thế, đành vội tạm biệt Lục Tông, rồi chạy đuổi theo.
"Mặc Thời Đình, chờ tôi một chút.
"Cố Lê chân ngắn chạy theo anh, khi thang máy sắp khép lại cô cũng kịp xông vào.
Trong thang máy chỉ có hai người bọn họ.
Thấy Mặc Thời Đình trầm mặt, mắt không thèm nhìn cô một cái, Cố Lê chuyển động con ngươi, đột nhiên cầm tay anh.
Mặc Thời Đình hơi bất ngờ, xoay đầu lại, thấy cô cười tươi nhìn mình: "Cám ơn anh đã đưa tôi đến bệnh viện.
Anh Đình, anh quan tâm tôi như vậy, tôi thật sự cảm thấy thủ sủng nhược kinh đấy.
"Cô gái vừa cong ngón út anh vừa nói, giọng nói mềm mại từng câu từng câu lọt vào tai, đặc biệt là chữ ‘anh Đình’ còn ngọt hơn cả đường mật.
Mặc Thời Đình nhìn cô, không dời tầm mắt ngay, cũng không rút tay ra khỏi móng vuốt cô.
"Anh Đình?"Cố Lê lại ngọt ngào gọi anh, còn cố ý dùng lòng bàn tay vuốt nhẹ mu bàn tay anh.
Thấy anh không từ chối, cơ thể kiều diễm nhỏ bé từ từ bước tới gần anh, cuối cùng đứng trước mặt đối mắt với anh.
"Anh Đình, anh nói xem, tôi nên báo đáp anh thế nào?"Hừ, mỹ nhân kế có hiệu quả, nhìn tôi thu thập anh đây!Cô gái ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mắt hạnh xinh đẹp phát ra tia sáng.
Ánh mắt Mặc Thời Đình u ám, nhìn thấy tia giảo hoạt lóe lên trong mắt cô.
Lại đang có ý đồ xấu gì?Chẳng lẽ muốn báo thù chuyện tối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mac-tong-ngoan-ngoan-cuoi-ba-day/993800/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.