Bản dịch từ chương này đến hết là bản dịch của chener1997 Cậu đang định bật dậy, bàn tay lạnh lẽo đó chợt bịt miệng cậu. Mùi hoa anh đào quen thuộc vấn vít nơi chóp mũi, Khương Dã bỗng nhận ra kẻ này là Cận Phi Trạch. Cận Phi Trạch véo nhẹ mũi cậu, ra hiệu cho cậu nín thở. Khương Dã không biết tại sao, nhưng vẫn làm theo. Được ga giường bao trùm, bóng tối âm u ập xuống, trong phòng dường như tối hẳn chỉ trong tích tắc. Khương Dã không biết phải nín thở đến bao giờ, cậu sắp không chịu được nữa, nhưng Cận Phi Trạch chẳng có dấu hiệu định bảo dừng chút nào. Khương Dã véo cánh tay Cận Phi Trạch, muốn bảo hắn rằng mình sắp không nín được nữa rồi, Cận Phi Trạch như không nhận được thông điệp của Khương Dã, chỉ ấn tay cậu. Bên ngoài nổi sấm, không khí trong phòng vừa ngưng đọng vừa lạnh lẽo. Khương Dã thực sự không gồng nổi nữa, há miệng hít một hơi. Đúng lúc này, sét loé trên trời, màn đêm bừng sáng một giây. Ánh chớp rọi vào căn phòng tối tăm, cách lớp ga giường trắng toát, gương mặt búp bê bơm hơi quái gở đập vào mắt Khương Dã. Không biết con búp bê bơm hơi đó đã đến trước mặt Khương Dã từ bao giờ, nhìn thẳng vào cậu cách lớp ga giường. Cuối cùng Khương Dã cũng biết tại sao Cận Phi Trạch không cho mình nhúc nhích, bởi trong phòng này vẫn còn ma quỷ. Cận Phi Trạch đạp văng con búp bê bơm hơi đó, nó đập vào tường, tiếp đất bằng chân tay như động vật,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mam-ac/2860551/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.