"Tìm thấy rồi." Khương Dã điềm tĩnh lấy túi nhựa đựng nội tạng từ ba lô ra, mở túi, "Mẹ đếm xem."
Bác sĩ Thi đếm lần lượt bằng bàn tay đẫm máu, "Một, hai, ba..."
Tranh thủ lúc bà đang đếm nội tạng, Khương Dã móc quả tim từ lồng ngực thi thể thí sinh bên cạnh ra.
"Còn thiếu một quả tim..." Quái vật quay đầu lại, nheo mắt cười nham hiểm, "Con thua rồi."
"Ai bảo thiếu một quả tim," Khương Dã giơ quả tim đẫm máu tươi lên, chìa ra trước mặt bà, "Chẳng phải đây sao?"
Bác sĩ Thi dán mắt vào quả tim trong tay Khương Dã, cười nói: "Con lừa mẹ, con thua rồi. A Trạch... Con phải về bụng mẹ..."
Khương Dã ngắt lời bà, nói: "Con không lừa mẹ, quả tim này là trộm từ bụng mẹ ra mà. Mẹ đã giấu quả tim vào bụng mình, đúng không?"
"Sao con biết?" Gương mặt của bác sĩ Thi méo mó vì ngạc nhiên, nom ghê rợn vô cùng, bà gào rú, "Không thể nào, không thể nào, sao con biết được?"
"Không tin ư? Mẹ kiểm tra bụng mình đi, xem quả tim còn đó không." Khương Dã nói.
Bác sĩ Thi ngơ ngác giây lát, cúi đầu xuống rạch bụng mình thật, lộn hết toàn bộ nội tạng giấu bên trong ra ngoài. Rất nhiều nội tạng đẫm máu bị đổ xuống sàn, đồng thời còn có chất lỏng đặc quánh đen ngòm, giống như bãi nôn của bà khắp nơi trong bệnh viện, tỏa ra mùi thối nồng nặc. Nội tạng của chính bà, nội tạng của thi thể khác, và cả nội tạng của Lý Diệu Diệu lẫn lộn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mam-ac/2860569/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.