Tu sĩ Hợp Thể dù có tiền của rộng rãi đến đâu, cũng không thể tùy tiện bỏ ra mấy mươi vạn tinh thạch để mua một khối đá không rõ lai lịch.
Dẫu sao trong tu chân giới thực lực là trên hết, vị tu sĩ Hợp Thể này cốt linh đã mấy ngàn tuổi mà vẫn chỉ ở tu vi Hợp Thể. Tư chất như vậy, trừ phi cực kỳ được trưởng bối trong nhà yêu thích, bằng không sẽ không có nhiều tiền tiêu vặt như thế.
Đừng nói vị tu sĩ Hợp Thể kia chấn kinh, ngay cả Sài Diễm cũng có chút đau đầu. Hắn không ngờ một khối đá mà lại dám ra giá hai mươi vạn tinh thạch, cảm giác như tim hắn đang rỉ máu.
Thẩm Vân Lăng thấy vậy, ánh mắt rực cháy nhìn về phía Sài Diễm nói: "A Ngôn, ta thật sự rất thích khối đá này. Cùng lắm thì sau này ta đều nghe theo ngươi."
Sài Diễm nghe vậy, phân vân hồi lâu, nghiến răng nói: "Hai mươi vạn tinh thạch mà đổi được sự yêu thích của Vân nhi, cũng coi như vật có giá trị."
"Giúp ta gói lại đi."
Nhân viên tiếp tân nhìn vị tu sĩ Hợp Thể bên cạnh, xác định đối phương không mở miệng, mới đem khối đá đóng gói.
Thẩm Vân Lăng nhíu mày, luôn cảm thấy sự việc không đơn giản như thế. Sự tình phản thường tất có yêu ma, cho dù khối đá này có đặc biệt đến đâu, cũng không thể trị giá hai mươi vạn tinh thạch. Điểm này, người của Phách Mại Hành không thể không biết. Trừ phi, đối phương biết lai lịch thực sự của thứ này.
Không đúng, nếu đối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/3005867/chuong-664.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.