Những ngày tiếp theo, Bạch Hoa vẫn không tìm được cách chữa trị cho Hoa Khai. Tóc bạc trên đầu nàng mỗi ngày một nhiều, khóe mắt cũng đầy nếp nhăn, làn da không còn mịn màng. Không một lời thông báo, nàng nhanh chóng già đi, nhanh hơn so với người thường nhiều lắm.
Thế nhưng biểu hiện của Hoa Khai không còn hoảng loạn như lúc trước, dường như nàng đã chấp nhận số phận.
Tuyết cứ rơi rồi lại ngừng trong vài ngày, cuối cùng cũng dừng hẳn. Mười mấy ngày trôi qua, tiết trời đã ấm lên được một chút. Bất giác trên cành cây đã thấp thoáng chồi non xanh xanh. Thời điểm đó, Hoa Khai lại ngất lần nữa. Đến khi nàng tỉnh lại, mở mắt ra chính là gương mặt của Bạch Hoa. Hai chân mày hắn nhíu chặt, vẻ mặt mỏi mệt, trong đôi mắt vàng chỉ còn lại bất lực và tuyệt vọng. Vậy mà bên ngoài căn nhà gỗ, hoa nở khắp nơi. Xuân đã về.
Thấy gương mặt suy sụp của Bạch Hoa, Hoa Khai tự nhiên hiểu rằng mình không còn sống được bao lâu nữa. Nàng cười với Bạch Hoa, nhẹ nhàng hỏi: “Hoa đào nở rồi sao?” Tựa như người sắp chết kia không phải nàng.
“Uh, nở được một ít rồi.”
“Chắc không bao lâu nữa sẽ đồng loạt nở rộ khắp núi, đúng không? Giống như lần đầu tiên ta gặp chàng?”
Bạch Hoa chậm rãi gật đầu.
Hoa Khai nâng tay xoa hai bên gương mặt anh tuấn, phảng phất như thần tiên của Bạch Hoa, đối lập hẳn với bàn tay nhợt nhạt, đầy nếp nhăn của nàng. Nàng cười nói: “Sao vẻ mặt chàng lại thế này?”
Bạch Hoa đột nhiên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/manh-ba-truyen/375948/quyen-5-chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.