Khu chợ của vùng Wexley Basset nằm cách Exbury bốn dặm về phía đông, trên đường Marlborough. Chúng tôi không phải những khách bộ hành duy nhất trên con đường - ba lần chúng tôi bị những chiếc xe bò chở người và hàng hóa đến chợ vượt qua. Đi xa thêm một chút, chúng tôi lại tự mình vượt qua một cậu bé đang dắt một con bò màu nâu hiền lành cùng con bê con mắt ươn ướt. Cám dỗ muốn được trò chuyện với những người ở đây lớn dần sau những tuần cô đơn của tôi, nhưng tôi noi theo gương của Rachel và đi về một mé của con đường, đôi mắt e dè cúi xuống.
Đấy là phần khó khăn nhất, chờ đợi cho những người lạ vượt lên, hoặc rớt lại phía sau, để một lần nữa có thể ngẩng đầu và tận hưởng quang cảnh quanh mình. Tự do như một thứ rượu mới cất nồng nàn và những bông hoa dại được mưa gột rửa mang hương thơm tươi mát đang thổi đi thứ mùi của thất vọng khỏi mũi tôi và trong giây lát, khiến tôi quên đi tình cảnh bấp bênh vô vọng của mình.
Con đường thẳng như đường bay của một mũi tên, thẳng như một con đường La Mã, với những vết lún sâu trơn trượt sau trận mưa hôm qua. Phía bên tay phải là những cánh đồng lúa mì mới trồng và những bãi rào lốm đốm hình dáng của những con cừu; bên tay trái đường là dải đất xanh mướt mát của Wexley Hạ và khu vực săn bắn cuồn cuộn phía xa. Vào thời ông ngoại tôi, Rachel kể, vua Charles I đã thân chinh đến đây săn bắn, thúc ngựa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mariana/495020/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.