Tôi đã mong đợi sẽ cảm nhận được nhiều cảm xúc nào đó khi lái xe quay lại Exbury vào sáng hôm sau. Bồn chồn, chắc chắn là vậy, và sợ hãi, thậm chí là cả thích thú. Nhưng tôi không được chuẩn bị để đón nhận cảm giác hoàn toàn thanh thản bao trùm như một tấm chăn dễ chịu, gần như trước khi tòa tháp nhà thờ chỗ anh tôi bị những lùm cây nuốt mất trong gương chiếu hậu. Đó là một cảm giác mạnh mẽ, rất mạnh mẽ, bình tĩnh và lan tỏa. Và hoàn toàn vô lý, sau những sự kiện điên cuồng ngày hôm trước.
Tôi để ánh mắt lần theo sau những chuyển động thất thường của những tài xế trên đường khi họ lách mình vượt lên trước trong giờ cao điểm, trong khi tâm trí tôi vơ vẩn trôi trở lại sáng hôm qua.
Tôi đã cố gắng đọc gần trọn một năm trong cuốn nhật ký của Pepys trước khi bị sự mệt mỏi đánh bại. Lúc tỉnh dậy thì đã chiều muộn. Qua khung cửa sổ khép hờ, bầu không khí có mùi sạch sẽ và trong lành vô cùng. Quần áo của tôi đã được bà Pearce giặt và là phẳng như mới, đang nằm phẳng phiu trên chiếc ghế như một người bạn chờ được chơi cùng. Tôi đứng dậy đi tắm rồi xuống tầng tìm anh trai.
Tôi thấy anh ngồi trong khoảnh hiên dài sau nhà, lơ đãng gặm đầu cây bút chì trong khi suy ngẫm, nhìn chằm chằm khắp bãi cỏ rộng rãi được cắt tỉa bằng đôi mắt không mấy tập trung.
Đột ngột nghe thấy tiếng bước chân của tôi vọng lại, anh mỉm cười ngước lên, bỏ chiếc bút chì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mariana/495028/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.