Vào đêm tối một ngày cuối tuần, Ôn Cảnh Sơ ôm tôi rời khỏi quán bar như đứa học sinh tiểu học.
Tôi có uống chút rượu, đi đứng loạng choạng.
Tôi ôm cánh tay Ôn Cảnh Sơ: “Anh, thích... thích anh...”
Cả người hắn lạnh lẽo, không nói một lời.
Từ góc độ này nhìn qua chỉ thấy được đường quai hàm căng chặt.
Hắn ôm theo một khối bùn nhão là tôi đi qua đường, tiến đến dưới nhà tôi.
Cánh cửa đột ngột bị anh trai tôi đẩy ra. Anh quắc mắt, lông mày dựng ngược: “Buông em gái tao ra.”
Bước chân Ôn Cảnh Sơ khựng lại, ánh mắt sắc lạnh như đao: “Cút.”
Anh trai tôi bực mình, xông tới túm lấy cổ áo Ôn Cảnh Sơ: “Thái độ gì đấy? Tao đã nói đừng động vào em tao rồi mà?”
Tôi lung lay kéo cánh tay anh nhưng bị hất đi, cơ thể xoay một vòng va vào cột đèn đường.
Đánh ra một tiếng “bang!” rất lớn.
Mười phút sau, trên trán tôi phình ra một cục u to tướng, ngồi ở sau xe Ôn Cảnh Sơ, ôm bao nilon nôn ói.
“Anh ơi... chậm một chút... ọe...”
Anh trai tôi lạnh mặt ngồi ở ghế phụ.
Ôn Cảnh Sơ lặng lẽ lái xe hướng đến bệnh viện.
Đại khái là tôi bị chấn động não, trời đất quay cuồng.
Nửa đêm, Ôn Cảnh Sơ đưa tôi vào phòng cấp cứu.
Bác sĩ khoa cấp cứu vừa nhìn thấy Ôn Cảnh Sơ là mặt mày hớn hở: “Ái chà, thầy Ôn đưa bạn gái đi khám bệnh à?”
Ôn Cảnh Sơ mím đôi môi mỏng, nói chuyện logic rõ ràng: “Cô ấy uống rượu, đi đường đâm đầu vào cột đèn, phiền anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mat-khong-che-tieu-that-te-tu/299280/chuong-3-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.