“Núi Trường Bạch?” Tiêu Nặc mở to đôi mắt đen lúng liếng, mơ hồ nhìn nhìn ta, lại nhìn nhìn Tiêu Tiệm, lẩm bẩm nói, “Kia không phải là chỗ nhị ca năm nay nghỉ hè sao?”
Đồng thời, mọi người ở đây cũng nhất tề đem ánh mắt chuyển hướng Tiêu Tiệm, đều là khiếp sợ không tin. Mà biểu tình Tiêu Tiệm lại lạnh lùng kiêu ngạo, không hề có ý vì bản thân biện giải. Hắn ngay cả hướng người khác biện giải cũng khinh thường, nhưng vị đại ca một lòng bảo hộ đệ đệ của hắn kia lại trầm giọng xuống, là người phát ra tiếng nói đầu tiên: “Điều đó không có khả năng! Việc này tuyệt không có khả năng là nhị đệ ta gây nên!”
Ta cười cười nhìn khuôn mặt ức chế kích động hắn, thản nhiên nói: “Nếu Tiêu đại công tử quả thực tin tưởng như vậy, cần gì phải đứng che hương đài?”
Tiêu Mạch ngạc nhiên nói: “Ta...”
Ta không đợi hắn nói xong liền cố ý xoay người sang chỗ khác, nhìn quét mọi người nói: “Các vị chắc hẳn đều hiểu, kiếm khách ngạo khí ngút trời cùng đệ nhất bài danh đao khách, xưa nay cũng chỉ có hai loại hình thức ở chung: giả bộ hòa hảo, hoặc cũng là thủy hỏa bất dung. Mà Tiêu đại công tử...”
Ta dừng một chút, xoay người lại nhìn về phía Tiêu Mạch, cười nói: “Các hạ chắc là đã sớm nhìn ra khói hương có vấn đề, cho nên mới ở đây ngăn trở hương đài, vì chính là không muốn để ta tra được bàn tay của Tiêu nhị công tử, đúng không?”
Tiêu Mạch trầm mặc lại, sau một lúc lâu, bỗng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mat-tham-thieu-nien/394407/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.