Đêm hôm ấy, trái với dự đoán, lại là một giấc ngủ ngon lành, một đêm không mộng mị.
Sáng hôm sau, Vân Sương bị ánh nắng rọi thẳng vào mí mắt làm tỉnh giấc. Nàng hơi cau mày khó chịu, khi ý thức dần tỉnh táo, liền phát hiện trên eo mình có gì đó vừa nặng vừa ấm áp, khiến nàng không khỏi thấy lạ, theo phản xạ đưa tay sờ xuống.
Lại chạm phải một cánh tay rắn chắc hữu lực.
Nàng mới giật mình nhớ lại chuyện tối qua, vội quay đầu nhìn, chỉ thấy Giang Tiếu vẫn đang ngủ bên cạnh. Hắn nằm nghiêng, rất gần nàng, một tay đặt dưới cổ nàng, một tay ôm lấy eo nàng. Đôi mắt sâu thẳm thường ngày lúc này khẽ nhắm, môi mím nhẹ, dù đang trong giấc ngủ vẫn toát lên khí chất không dễ gần.
Biểu cảm lạnh lùng ấy, lại đi kèm với tư thế vô thức áp sát nàng, tạo nên một cảm giác đối lập lạ kỳ.
Vân Sương không khỏi nhìn hắn thật lâu, cho đến khi ngoài phòng truyền đến tiếng nói thì thầm của Bát Nguyệt và Thập Ngũ, nàng mới rón rén gỡ cánh tay trên eo mình ra, nhẹ nhàng đặt sang một bên.
Nàng vốn quen dậy vào giờ Thìn chính (khoảng 8 giờ sáng),mà ánh nắng lúc này mới có thể chiếu thẳng vào phòng nàng, hẳn đã là gần giờ Tỵ chính (10 giờ sáng).
Tối qua hai người ngủ muộn, không dậy sớm được cũng là chuyện thường tình.
Chỉ lạ là, Bát Nguyệt và Thập Ngũ không vào gọi nàng dậy.
Rất có thể các nàng đã biết chuyện Giang Tiếu ở lại qua đêm.
Giang Tiếu là người biết chừng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mau-than-ta-la-than-tham/2816115/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.