Ngày đầu tiên đi làm sau Tết, mọi người đều không quen.
Có lẽ vẫn chưa thoát khỏi kỳ nghỉ Tết. Rõ ràng nhất trong đó là Tạ Nam!
Tô Nhạc đến muộn hơn mọi khi, không lâu sau, Trịnh Thông cũng đến, có thể tưởng tượng là muộn đến mức nào. Một cái Tết không gặp mặt, vừa gặp nhau chưa kịp chào buổi sáng đã bắt đầu tặng quà.
Tô Nhạc cũng mang theo một ít đồ ăn vặt từ quê nhà.
Đi một vòng tặng hết cho mọi người, trở lại thì thấy bàn làm việc của mình quà đã chất thành một đống nhỏ, Tô Nhạc đơn giản xem qua vài món, cơ bản đều là đặc sản quê nhà của mọi người.
Tô Nhạc mỉm cười, lần lượt cầm lên rồi tìm một cái túi để cất.
Vừa dọn xong thì Tạ Nam chậm rãi đi đến, tay cầm món quà được gói tinh xảo. Mỉm cười với Tô Nhạc “Chị Nhạc, chúc mừng năm mới, đây là quà của em.”
Tô Nhạc nhận lấy, mỉm cười: “Chúc mừng năm mới.” Lại lấy từ túi ra một phong bao lì xì đưa cho Tạ Nam.
Tạ Nam vừa rồi còn uể oải, thấy lì xì, mắt lập tức sáng lên, vội vàng nhận lấy, liên tục nói ba tiếng cảm ơn. Cô ấy cười hì hì: “Việc quan trọng phải nói ba lần.”
Sau đó, vui vẻ ôm lì xì trở về.
Tô Nhạc mỉm cười, quay lại gọi hai thực tập sinh: “Quách Hồng, Biên Thành, hai em lại đây.”
Hai đứa trẻ không biết đang làm gì, từ sáng đến giờ cứ dán lấy nhau bận rộn, vừa rồi đi tặng quà cũng vội vàng nói lời cảm ơn.
Nghe Tô Nhạc gọi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/may-man-gap-duoc-em-hi-co/2764479/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.