Anh luôn ở bên cô.
Chỉ cần cô quay đầu lại, cô sẽ nhận ra anh chưa từng rời khỏi đây. Cô không bao giờ mất anh, vì anh chưa từng ra đi.
So với Vân Trạch thì thành phố Nam Giang giống cố hương của cô hơ
Đường xá ở đây đều mang những cái tên đậm chất lịch sử. Ở đây không có cầu vượt, không có xe BMW sang trọng chạy đầy đường, đến giờ cao điểm, bất kể là xe nội hay xe ngoại đều cùng kẹt lại một chỗ. Nghe các bác tài vừa ấn còi vừa cáu kỉnh chửi rủa bằng cái giọng đặc trưng ở vùng sông nước này, Dĩ Mạch cảm thấy thật thân thương. Nơi này khiến cô cảm thấy yên bình, Dĩ Mạch lúc nào cũng nhận mình giống kiểu tiểu nông pha chút hơi hướng tiểu tư bản. Cô không thích kiểu thương nghiệp hóa của Vân Trạch, không thích thế lực và sự lạnh lùng.
Có lẽ đó là lý do Hàn Hiểu thường nhắc đến Nam Giang với cô, đi dạo ở đây cho cô cảm giác nhẹ nhõm và thân thuộc chưa từng có.
“Mua bánh ngọt ở phố Dân Đức, đến ngõ Dương Tử ăn quà đêm, muốn ăn lẩu thì đến Kiến Đức Quan, muốn mời khách thì đến phố Nho Tử. Ngoài ra, chúng ta còn có thể đến phố đi bộ mua quần áo, đến tháp Thằng Kim ăn súp nóng, ra cửa xong đến Thanh Vân vãn cảnh. Cuộc sống ở đâu cũng không bằng ở Nam Giang, đó là thành phố đong đầy ký ức và anh...”.
Mỗi lần Hàn Hiểu cất giọng đọc ấm áp về miền đất Nam Giang, Dĩ Mạch đều rất muốn đến đây.
Bến sông,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/may-tren-dong-bay-mai/983645/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.