Tiêu Tiêu bỗng nhiên ngẩng đầu, sao? Anh cũng không mở to mắt... Chẳng lẽ đang nằm mơ? Trong mơ có một số động tác kí quái. Cẩn thận nhìn thêm vài phút đồng hồ, Hiên Viên Liệt xác thực không tỉnh lại nữa.
Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, nguy hiểm thật. Hoảng sợ chết cô mất rồi. Thế nhưng là, tuy là anh không tỉnh, giờ cô nên làm gì đây? Nằm trong ngực Hiên Viên Liệt, cô căn bản cũng không dám động, rất sợ đánh thức Hiên Viên Liệt.
Mặt dán vào lồng ngực anh, có thể nghe được tiếng tim đập. Nhịp tim của anh vô củng bình thường, nhưng với Tiêu Tiêu dường như không ổn cho lắm. Tuy nhiên đây không phải lần đầu cô tiếp xúc với Hiên Viên Liệt ở cự li gần như thế, nhưng không phả tình huống như hiện tại, cô lén vào trộm đồ. Nếu bị phát hiện thì chết chắc.
Nhẹ nhàng xê dịch... Mỗi một lần xê dịch đều giống như đang cố ý cọ người ta, đột nhiên nhớ tới chuyện trong thang máy, mặt cô đỏ lên.
Ba!
Tay lớn lật một cái, Tiêu Tiêu liền từ trên người anh lăn xuống, sau đó lại bị anh ôm lại.
"Hô..." thật đáng sợ thật đáng sợ.
Tiêu Tiêu cẩn thận nhấc tay Hiên Viên Liệt ra, cái tên này sao khi ngủ lại như đứa trẻ con vậy chứ! Nhích tới nhích lui, muốn hù chết cô sao a?
Hiện tại đã gần 3 4 giờ rồi, là thời điểm người lớn ngủ say rồi.
Tủ đầu giường ở ngay phía trước, cô chỉ cần cẩn thận trèo qua thân Hiên Viên Liệt, là có thể chạm tới rồi. Chậm rãi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/me-ngoc-cuc-pham-that-uy-vu/2080083/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.