Từ Tây Sơn trở về kinh thành, dọc đường đi này tiêu điều không ít.
Ai nghĩ đến, lần Đế vương săn bán này lại xảy ra chuyện oanh oanh liệt liệt lớn đến mức này, Khâm Thiên Giám chạy đến xem bói hung cát, tất cả quan viên vội vàng đi trước, cũng có vài quan viên, chưa tìm được người nhà, dĩ nhiên là hận không thôi, vụng trộm khóc không biết bao nhiêu, chỉ là nghe nói Tây Sơn đã tìm kiếm vài lần, sau đó nói muốn tìm nữa là chuyện không thể, nghĩ đến không còn hi vọng sống, chỉ có thể như vậy thôi.
Một đường trở về này, bi ai yên tĩnh, đầy bụi đất.
Trong lòng Cố Cẩm Nguyên vẫn đang nghĩ đến chuyện Thái tử.
Nàng nghĩ, Thái tử đối với mình như vậy là có ý gì?
Hắn cứu mình, là ân nhân.
Hắn đùa giỡn mình, tuy trong lòng minh vừa hận vừa xấu hổ, nhưng thân thể lại rất hưởng thụ.
Hai ngày nay, thậm chí nàng còn từng để cho Đàm Ti Duyệt sờ vào nốt ruồi nhỏ của mình, nhưng cũng không có cảm giác gì, xem ra không phải ai cũng đều có hiệu nghiệm, là nam nhân, hoặc phải là Thái tử?
Chỉ là bên cạnh nàng không có nam nhân tới làm thử cho nàng, nghĩ một hồi, nếu A Mông ở đây có thể để cho A Mông thử.
Cứ nghĩ miên man như vậy, cũng không thoải mái, Cố Lan Phức bên cạnh lại như mở cờ trong bụng.
Hàn Thục phi bởi vì chuyện ngày đó, tổn thất cháu gái Hàn Uyển Như của mình, chuyện Hàn Uyển Như này, tuy Hàn Thục phi đã cầu xin, chỗ Thái hậu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/menh-hoang-hau/206491/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.