Abbie đang nằm trong bồn tắm chờ mặt nạ se lại thì nghe thấy tiếng chuông cửa dưới nhà.
Mà Tom thì vẫn đang đi làm.
Cô đợi cho người nào đó từ bỏ mà đi chỗ khác. Không đời nào cô mở cửa trong khi đang đắp miếng mặt nạ đất sét xanh lè. Còn nữa, cái gói chất lỏng màu xanh này giá những hai bảng rưỡi, cô chắc chắn không định rửa sạch nó đi trước khi nó có thể làm da mịn đẹp và hút hết chất bẩn.
Nhưng như con cún chẳng bao giờ chán việc đuổi theo cây gậy và gặm lấy mang về, người đứng ngoài cửa vẫn tiếp tục bấm chuông. Lần nữa.
Lại một lần nữa.
Và thêm một lần nữa…
“Được rồi, tôi ra đây, dừng lại đi.” Lội nước bì bõm, Abbie leo ra khỏi bồn tắm choàng khăn bông vào. Nếu đó là Tom và anh ấy làm mất chìa khóa, cô sẽ trát đống chất nhầy màu xanh này khắp mặt anh và như thế sẽ đáng lắm.
Cô lép nhép xuống tầng dưới và dừng ở hành lang trước khi nói, “Ai đó?” vọng ra ngoài cửa.
Rồi cô nghe tiếng “Xin chào, là cháu đây!” và cảm thấy bụng mình cứng lại như bê tông.
Ôi trời. Không hề báo trước. Hoàn toàn quên mất cái mặt nạ. Abbie mở cửa trước chăm chú nhìn Georgia, rám nắng và tóc vàng hơn bao giờ hết. Và mang theo một cái va li màu xám to đùng đang để dưới chân.
“Chào cô Abbie. Ôi trời, trông cô kìa! Bố cháu chưa đi làm về ạ?”
Cô không định để cho câu hỏi hờ hững của con bé làm đau lòng, nhưng cảm giác vẫn giống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/minh-thu-yeu-nhe-cleo/1540888/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.