Mộc Quy và Mèo Béo cứ đi thẳng về phía trước, vừa đi cô vừa quan sát chung quanh, nơi đây ngoại trừ cây xanh rậm rạp ra thì không hề có một sinh vật sống tồn tại cả. Không khí im lìm tịch mịch, điều này khiến cho Mộc Quy cảm thấy bất an. Đi được mười lăm phút, Mộc Quy bổng nghe thấy phía bên trái cô có tiếng động, sau vài giây chần chừ, cô quyết định đi qua đó.
"A..!" Chưa được vài bước, Mộc Quy đã nghe một tiếng hét thảm vang lên. Cô hoảng sợ đứng sửng lại, đắn đo xem mình có nên đi tiếp hay không, tiếng thét này thể hiện sự kinh hoàng tột độ, nó khiến Mộc Quy cũng sợ theo. Sau một phút suy nghĩ, Mộc Quy quyết định tiếp tục đi về phía trước, dù sao thì cô cũng phải tìm hiểu rõ tình hình nơi đây đã, cũng tiện thể giúp đỡ người đang bị nạn. Không thể thấy chết mà không cứu.
Mộc Quy nhẹ nhàng đi về phía trước, càng tới gần cô càng nghe thấy tiếng "ọc, ọc.." đầy quái lạ. Mộc Quy chần chừ rồi quyết định núp vào trong bụi cây, đưa tay vén bụi cây lên để nhìn rõ tình hình. Vừa vén bụi cây ra, Mộc Quy hoảng sợ muốn thét lên, cô mở to mắt như không tin vào khung cảnh trước mặt mình: Hai con quái vật đen trũi, cao hơn hai mét, hàm răng lởm chởm chảy đầy dịch nhớp, hai chi trước của chúng dài hơn nữa người, móng vuốt sắc nhọn. Bọn chúng nhìn tựa tựa như đám quái vật trong bộ phim Alien nổi tiếng vậy. Một con đang vươn tay nắm lấy đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moc-quy/536000/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.