Vân Thanh tiễn các sư huynh về, rồi cũng tiễn cả sư tôn và sư mẫu. Y cố gắng mời sư tôn và sư mẫu ở lại căn nhà nhỏ của mình, y sẵn sàng đến ở trong ký túc xá của sư tôn, nhưng sư tôn chỉ xoa đầu y mà thôi. Sư tôn của y chắc chắn là sư tôn tốt nhất trên đời, thà dẫn sư mẫu ở ký túc xá cũng phải để lại căn nhà nhỏ cho y. Dưới ánh mắt ngưỡng mộ lấp lánh của Vân Thanh, Thanh Đế tặng cho Ôn Hành một cái lườm.
Vân Thanh chỉnh trang lại bản thân, dưới ánh sáng của dạ minh châu trong nhà nhỏ, y ngồi bên bàn viết thư hồi âm cho Đế Tuấn. Giấy viết thư là của sư tôn, bút mực là của nhị sư huynh. Vân Thanh với lòng đầy biết ơn viết vài dòng chữ trên tờ giấy.
"Kính gửi Đế Tuấn:
Ta là Vân Thanh. Ta đã nhận được dâu tằm và bánh kẹp thịt của ngươi rồi, dâu tằm rất ngon, bánh kẹp thịt ngon đến mức ta đã khóc. Ta cũng đã thấy bộ y phục mà phu nhân của ngươi làm cho ta, ta rất thích, cảm ơn nàng!
Ta đã chính thức bắt đầu tu luyện tại Huyền Thiên Tông, ta đã bái sư tôn và các sư huynh, gần đây sư tôn còn cưới cho ta một sư mẫu. Sư tôn chỉ là tạp dịch ngoại môn, các sư huynh cũng là tạp dịch, nhưng họ đều rất tốt với ta! Phải rồi, ta đã Trúc Cơ rồi! Vân Bạch đã nói đúng, tu luyện rất gian nan, tìm người cũng khó khăn. Hôm ấy ta đã nhìn thấy Vân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-ngay-kim-o-deu-ban-ron/2791805/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.