Bất kỳ ai có chút mắt nhìn cũng sẽ nhận ra thân phận của Ôn Hành không đơn giản. Chỉ riêng việc hắn có thể kết thân với Thanh Đế, lại còn ngồi cùng 'Thiên Cơ Tán Nhân' và Kiếm Tiên Nhu Tình mà vẫn có thể nói cười tự nhiên, đã đủ để thấy manh mối rồi. Nhưng Vân Thanh lại không có tầm nhìn đó! Bốn vị cao thủ ngồi vây quanh chiếc bàn gỗ, trò chuyện vui vẻ. Vân Thanh bưng một đ ĩa hoa quả cùng các món điểm tâm khác đến gần. "Sư tôn, trà bánh của mọi người đây." Vân Thanh nghĩ thầm, sư tôn chắc hẳn có quan hệ đặc biệt tốt với vị tán nhân này, y còn cảm thấy sư tôn của mình thậm chí còn giống chủ nhân của Thiên Cơ Điện hơn cả Thiên Cơ Tán Nhân!
"Đây là tiểu đệ tử mới thu của ngươi sao?" Thiên Cơ Tán Nhân đưa tay xoa xoa mái tóc mềm của Vân Thanh, "Đúng là một đứa trẻ ngoan." Vân Thanh dạn dĩ chào hỏi: "Lão tổ khoẻ ~" Y chỉ là đệ tử của sư tôn, mà sư tôn là ngoại môn đệ tử, nên y nghĩ gọi lão tổ chắc không sai. "Lão tổ, ngài và sư tôn của ta có cùng tên đó!" Thiên Cơ Tán Nhân cũng tên là Ôn Hành, còn sư tôn của y cũng là Ôn Hành, thật trùng hợp!
Linh Hy Chân Nhân giữ vẻ mặt bình thường: "Đúng thế, thật là trùng hợp. Hay ngươi cũng gọi ta là sư tôn đi, ta và Ôn Hành có quan hệ tốt, ngươi là đệ tử của hắn, cũng coi như là đệ tử của ta." Vân Thanh lắc đầu: "Không được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-ngay-kim-o-deu-ban-ron/2791806/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.