Sáng sớm, người lính gác cổng chặn một người đàn ông khả nghi lảng vảng trước cửa Cục công an đã lâu: "Ông ơi, ông đang tìm ai?"
Áo sơ mi và quần của ông cụ tuy đã rất cũ nhưng vẫn gọn gàng và sạch sẽ, ông cụ mỉm cười nói: "Tôi tìm Trâu Dương, tôi là ông nội của nó."
"Ồ, Trâu Dương thuộc đội SWAT phải không? Cái cậu đó cả ngày cứ hihi haha." Người lính canh chỉ vào sân tập ở phía đông cơ quan: "Ông qua đó đi, nhóm đang tập luyện leo trèo là chi đội SWAT, cháu trai của ông đang ở trong đó."
"Họ mới đi làm nhiệm vụ về cách đây không lâu, xe cảnh sát từ sáng sớm đã lần lượt quay lại. Nghe nói đêm qua đã bắt được một kẻ buôn m@ túy. Cháu trai của ông là..."
Người lính gác cổng giơ ngón tay cái lên với Trâu Minh Thuận.
Trâu Minh Thuận tuyệt vọng, gương mặt già nua mỉm cười khô khốc: "Cám ơn."
Đây là lần thứ hai Trâu Minh Thuận bước vào cổng Cục Công an thành phố.
Lần đầu tiên là khi con trai bị ô tô tông chết.
Lúc này, ông cụ bất lực nhìn một anh chàng có ngoại hình tương đương với cháu trai mình nhảy xuống từ một tòa nhà cao hơn mười mét với một sợi dây treo trên đó, quả thật không coi trọng mạng sống của mình.
Ánh nắng chói chang, ánh mắt dừng lại, ông cụ đã nhìn thấy Trâu Dương.
Trâu Dương mặc bộ đồ EOD, tay cầm dụng cụ cân bằng thủy ngân, bước vững vàng qua cây cầu ván đơn trong ngọn lửa dữ dội, gần như trở thành một người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-tinh-dau-cua-em-thuoc-ve-anh/2710814/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.