--- Trồng đi, nhẹ thôi nhé.
Hôm nay, Cố Thanh Hoài có cuộc họp ở Cục, tan làm về cũng không thay quần áo, trên người vẫn là chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen, trông rất ngầu và lạnh lùng.
Nhìn anh bây giờ trông giống chú cảnh sát mà giống tên cặn bã nho nhã trong tiểu thuyết với đôi mắt phượng lạnh lùng, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt góc cạnh, đôi môi mỏng đỏ thẫm và đường nét khuôn mặt đẹp không góc chết.
Khi đầu ngón tay cô chạm vào những chiếc cúc áo ở cổ và cởi chúng ra, để lộ chiếc cổ thon dài trắng nõn, trong đầu Chung Ý như có một sợi dây vừa đứt "bụp".
Trong ánh sáng mờ ảo và ấm áp, chiếc áo sơ mi trắng trên người anh đã tuột xuống thắt lưng.
Chành cảnh sát trẻ có bờ vai rộng và vòng eo hẹp, quần áo không ngay ngắn, vẻ ngoài vô lại mà ung dung khiến không ai dám đụng vào, rất dễ k1ch thích người ta muốn làm gì đó với anh.
Chung Ý nghi ngờ rằng anh đang dụ dỗ cô một cách trắng trợn. Anh luôn như vậy, có thể dễ dàng dụ dỗ người khác mà chẳng tốn tí công sức nào. Tất nhiên, ngay chính cô cũng không thể chống lại anh.
Khi Cố Thanh Hoài từ chối, cô liên tục quấy rầy anh. Cô nói rằng cô đã có một cái và cô phải làm một cái tương tự cho anh.
Nhưng khi anh thực sự chiều theo mọi ý muốn của cô thì cô lại cảm thấy ngượng ngùng. Dù sao thì chỉ cần ôm cổ anh và tiến lại gần anh thì tai cô đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-tinh-dau-cua-em-thuoc-ve-anh/2710842/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.